Nêu cảm xúc của em về mái trường mến yêu

0
hoaphuong 10 - Nêu cảm xúc của em về mái trường mến yêu

Nêu cảm xúc của em về mái trường mến yêu – Bài 1

Có lẽ cây bàng trước cửa nhà tôi là một chứng nhân cho tình cảm gắn bó giữa tôi và Bình. Tình bạn của chúng tôi lớn lên cùng cây, theo năm tháng.

Khi tôi và Bình hiểu biết về con người và các sự vật quanh mình, thì cây bàng đã có rồi, không hiểu ai trồng nó. Các bạn đồng tuổi với chúng tôi thường nhìn màu đỏ của phượng mà chờ hè đến. Nhưng chúng tôi lại theo dõi sự thay đổi diệu kì của các mầm non của bàng đang chuyển dần sang lá

– là sự báo hiệu của mùa hè. Đi học về, vào đến ngõ, tôi và Bình đã nhìn thấy cây bàng. Thân cây xù xì như một chiếc áo bông cũ của một bác công nhân cần cù đáng mến. Thân cây có nhiều cái bướu. Rễ bàng ăn sâu xuống đất, vững vàng qua gió mưa. Các tán lá bàng xoè ra như những chiếc ô lớn, nhiều tầng. Quả bàng chỉ nhỏ như một quả ổi nhỏ, hình bầu dục. Khi bàng chín vàng; thường tự rụng xuống đất. Lấy búa đập bàng chín, trong có nhân ăn rất bùi; nếu ăn vỏ hơi chan chát. Những ngày hè nóng nực, tôi và Bình thường chơi bắn bi dưởi bóng bàng rợp mát. Có lúc, bàng đã chứng kiến sự cãi cọ tranh luận của hai đứa về một vấn đề gì đấy, không ai chịu ai. Có ngày mưa bão, hai đứa, mỗi đứa ngồi một nhà, đều nhớ và thương bàng, bàng đang nghiêng ngả ngoài gió bão…

Lên lớp 6, tôi và Bình xa nhau. Bình phải theo bố mẹ vào Sài Gòn (vì sự thuyên chuyển công tác của bố mẹ Bình). Một mình tôi ở lại với bàng. Tôi buồn và bàng hình như cũng buồn vì thiếu Bình. Lòng tôi thơ thẩn và bỗng hiểu hơn bao giờ hết tình bạn của tôi cùng Bình đã ghi dấu nơi đây – nơi cây bàng đang vươn cành, trổ bông mỗi chuyến giao mùa. Lòng tôi se lại. Mỗi lần ngắm nhìn cây bàng, hình ảnh Bình lại hiện lên với bao kỉ niệm…

Tôi có kể lại chuyện này cho cô giáo của tôi. Cô nói cô cũng giống tôi và Bình là có kỉ niệm về cây bàng. Nhà của cô ở phố Mai Hắc Đế (cách đây 20 năm, phố này yên tĩnh và những cây bàng mọc suốt hai bên đường phố). Trong một buổi sớm năm 1968, cô lên đường đi học xa đã viết bài thơ về bàng và phố quê hương, trong đó có đoạn kết như sau:

>> Xem thêm:  Dàn ý kể về thầy cô giáo mà em quý mến

Sương đêm ngưng đọng lá bàng xanh 

Ta quyết ra đi chắp lại cành.

Để bàng lại chín, em về nhặt

Cho dãy phố dài trùm lợp mãi màu xanh.

Tôi thích đoạn thơ này, xin cô được chép lại và gửi vào Thành phố Hồ Chí Minh cho Bình.

Nói đến cây bàng, ai cũng nhớ đến những kĩ niệm thời thơ ấu.

Bàng là vậy, nó khiến ta liên tưởng về sức sống mãnh liệt và dường như bất tử. Hết mùa này qua mùa khác, bàng vẫn đứng hiên ngang không kể mùa đông giá buốt hay mùa hè oi bức. Xuân về, trên những cành cây đã lấm tấm những chồi non ướt đẫm sương, để lại cho ta hình ảnh về ngọn lửa hồng tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng bên trong là cả một thế hệ sau này. Hè tới, trong những kẽ lá xanh biếc là những đốm trắng li ti mà tụi trẻ phố tôi mỗi tối ngẩng đầu lại hét lên vui sướng: “Hoa sao”. Sau vài tuần, quả bàng đã nhú ra non xanh, e thẹn nấp trong ngôi nhà lá. Bàng được lá chở che như người mẹ vỗ về đứa con thơ. Cây bàng ra quả – để lại cho tôi cảm xúc tiếc nuối và cũng thật nôn nao: Mùa khai trường sắp tới. Thu đến, lá vàng khô chút ít lại rơi xuống đường, lộ ra những chùm quả bàng chín, trông xa như đốm nắng tô điểm thêm cho mùa thu vàng. Người ta ăn bàng, cảm nhận vị ngọt, chát để nhớ lại tuổi thơ. Bàng gợi nhắc về những tình cảm trong sáng, đẹp đẽ của một thời trẻ con. Đông tới, những chiếc lá già chuyển sang màu đỏ trút xuống phố là cơn mưa là kết thúc một năm vất vả của bàng. Nhưng nó không dừng ở đó mà tiếp tục sống, tiếp tục phát triển như một gia đình mãi hạnh phúc.

Tôi nghĩ, mùa đông, bàng còn phải ấp ủ để mùa xuân sau, những chồi non lộc biếc lại nhanh chóng nhú lên, tiếp tục sức sống mãnh liệt và tuyệt vời của mình.

>> Xem thêm:  Cảm nghĩ về mái trường thân yêu

Nêu cảm xúc của em về mái trường mến yêu – Bài 2

Như bao trẻ thơ khác, tôi được học dưới một mái trường hạnh phúc. Nơi ấy luôn vọng ra tiếng cười trẻ thơ, tiếng hát ngọt ngào, tiếng giảng bài ấm áp của thầy cô. Tất cả dã hằn sâu trong kí ức của tôi.

Có lẽ, mái trường là nơi tôi có nhiều kỉ niệm đẹp, nên tôi yêu nơi đây thắm thiết. Tôi nhớ nhất những ngày đầu tiên đi học. Tôi như con chim non đứng bên bờ tổ nhìn quãng trời rộng bao la. Quãng trời thật đẹp, cánh chim non ấy muốn bay cao, bay xa nhưng còn ngập ngừng e sợ. Rồi nơi đây đã nuôi dưỡng những cánh chim non, tôi chập chững bay lên để nhìn được mọi cảnh vật trong bầu trời tươi đẹp, mái trường mến yêu đã nâng bước cuộc đời tôi, giúp tôi vững bước đi lên, có niềm tin, khát vọng, mái trường này đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi mỗi ngày một hiểu biết. Tôi quên sao được những giây phút hạnh phúc dưới mái trường, những tháng ngày được thầy cô dìu dắt, chăm sóc, những buổi học đáng nhớ trong đời học sinh là những buổi thu hoạch nhiều điểm cao để về khoe với mẹ, tôi còn nhớ cả những lúc cô giáo chấm bài, lòng thấp thỏm lo âu.

Mái trường bây giờ đẹp hơn. Dù có thế nào thì nơi ấy cũng rất dáng yêu. Tôi yêu những hàng cây xôn xao trong gió sớm, yêu lớp học thân thương, yêu bảng đen đã in vào mắt tôi bao nguồn tri thức, yêu chỗ ngồi với từng nét mặt thân quen, tôi yêu nắng chiều tà in nghiêng trên mái ngói, yêu tiếng trống mỗi ngày vang vọng gọi tan trường, tôi yêu thầy cô giáo với bao trang giáo án, yêu những tấm lòng đã trăn trở bởi chúng tôi. Thầy cô ơi! Thầy cô là người đã chắp cho học sinh bao đôi cánh ước mơ để bay cao, bao xa, bay đến chân trời rộng mở. Thầy cô đã không quản nhọc nhằn để mang hạnh phúc đến trẻ thơ. Tiềm thức chúng em đã ghi sâu công ơn của thầy cô giáo. Tâm hồn tôi luôn ôm ấp bóng dáng mái trường. Ôm ấp cái tĩnh lặng của ngày hè xa vắng, ôm ấp cái nhộn nhịp của những lúc ra chơi, những giờ tan học trong chín tháng rộn ràng.

>> Xem thêm:  Hãy trình bày những thói quen tốt và những thói quen xấu của học sinh

Mái trường thân yêu – nơi đã cho tôi một tình yêu tha thiết. Thật hạnh phúc khi sống trong “chiếc nôi êm” của nhà trường, sống trong sự yêu thương của thầy cô, bạn bè. Và cũng thật xót xa cho những bạn không được học hành, không được đến trường, không có tình yêu của một đại gia đình dành cho trẻ thơ. Không được đến trường thì làm sao các bạn ấy có được nguồn tri thức, làm sao có được cái hương vị cuộc đời đang hướng tới tương lai? Tôi mong sao tất cả trẻ thơ đều được cắp sách đến trường. Được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, nhà trường và xã hội. Và tôi đã thực sự có được hạnh phúc lớn lao ấy. Tôi trân trọng biết nhường nào.

Càng hiểu được giá trị to lớn của gia đình và nhà trường, tôi lại càng yêu trường, yêu lớp, yêu thầy cô, bạn bè, yêu mái ấm gia đình. Tôi yêu những nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, đã tiếp sức cho tôi mỗi ngày một lớn, một hiểu biết.

Tôi nguyện sẽ ra sức chăm ngoan, học giỏi để trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Tôi mong cho những cánh chim non từ mái trường thân yêu này sẽ vững vàng bay cao, bay đến được mọi miền của Tổ quốc, bay đến vũ trụ bao la. Tôi thầm mong mái trường của tôi luôn luôn tươi đẹp mỗi ngày một khang trang và chắc chắn rằng tôi sẽ không quên nơi ấy. Nơi ấy là điểm tựa cho tôi ở ngày hôm nay để hướng tới tương lai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *